Chào mừng quý vị đến với website của ...
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
33 chiến lược của chiến tranh

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Phạm Huy Lượng
Ngày gửi: 13h:59' 01-07-2025
Dung lượng: 1.8 MB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Phạm Huy Lượng
Ngày gửi: 13h:59' 01-07-2025
Dung lượng: 1.8 MB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
33 CHIẾN LƯỢC CỦA CHIẾN TRANH
ROBERT GREENE
Tên eBook: 33 Chiến Lược Của Chiến Tranh
Tác giả: Robert Greene
Hình thức: Bìa Mềm
Giá bìa: 115.000 ₫
Công ty phát hành: NXB Trẻ
Nhà xuất bản: NXB Trẻ
Trọng lượng vận chuyển: 1.15 kg
Kích thước: 14x20.5cm
Số trang: 970
Ngày xuất bản: 10/2012
Giới thiệu:
33 chiến lược của chiến tranh là tinh túy của trí tuệ vô tận hàm chứa trong các bài học và
nguyên tắc của việc thực hiện chiến tranh.
Quyển sách được thiết kế để định hướng bạn với tri thức thực hành, tạo ra cho bạn vô số sự lựa
chọn và thuận lợi khi đối đầu với những chiến binh lẩn khuất đang tấn công bạn trong cuộc
chiến hàng ngày.
Mỗi chương sách là một chiến lược được chọn lọc từ những tác phẩm và những thực tiễn của
các tướng lĩnh cũng như các chiến lược gia vĩ đại nhất trong lịch sử hướng tới việc giải quyết
một vấn đề cụ thể mà bạn thường gặp phải.
Mỗi chương sách cũng được minh họa bằng những ví dụ lịch sử, không chỉ từ bản thân sự thực
hiện chiến tranh mà còn từ lĩnh vực chính trị, văn hóa, kinh doanh, chỉ ra sự nối kết giữa quân
sự và xã hội.
Chia sẽ ebook : http://downloadsachmienphi.com/
Tham gia cộng đồng chia sẽ sách :
Fanpage : https://www.facebook.com/downloadsachfree
Cộng đồng Google : http://bit.ly/downloadsach
Mục lục
LỜI NÓI ĐẦU
TUYÊN CHIẾN VỚI KẺ THÙ
ĐỪNG CHIẾN ĐẤU VỚI CUỘC CHIẾN VỪA QUA
GIỮA NHỮNG SỰ KIỆN RỐI LOẠN, ĐỪNG ĐÁNH MẤT SỰ MINH MẪN
TẠO MỘT Ý THỨC VỀ SỰ KHẨN CẤP VÀ TUYỆT VỌNG
TRÁNH NHỮNG CÁI BẪY CỦA TƯ DUY THEO NHÓM
PHÂN TÁN CÁC LỰC LƯỢNG
CHUYỂN CUỘC CHIẾN TRANH CỦA BẠN THÀNH MỘT CUỘC THẬP TỰ CHINH
CHỌN LỰA TRẬN CHIẾN MỘT CÁCH CẨN THẬN
XOAY CHUYỂN CUỘC DIỆN
TẠO RA MỘT VẺ NGOÀI CÓ TÍNH CHẤT ĐE DỌA
ĐỔI KHÔNG GIAN LẤY THỜI GIAN
THUA TRONG NHỮNG TRẬN ĐÁNH NHƯNG THẮNG CUỘC CHIẾN TRANH TỔNG CHIẾN LƯỢC
NHẬN BIẾT KẺ THÙ
ÁP ĐẢO SỰ CƯỠNG KHÁNG VỚI TỐC ĐỘ VÀ SỰ ĐỘT NGỘT
KIỂM SOÁT ĐỘNG LỰC
TẤN CÔNG VÀO NƠI DỄ TỔN THƯƠNG CỦA ĐỐI THỦ
ĐÁNH BẠI KẺ THÙ TỪNG PHẦN
CHUYỂN HƯỚNG VÀ TẤN CÔNG VÀO HÔNG ĐỐI THỦ
VÂY BỌC QUÂN THÙ
LÀM CHO KẺ THÙ SUY YẾU
ĐÀM PHÁN TRONG KHI TIẾN TỚI
BIẾT CÁCH KẾT THÚC
DỆT MỘT MẠNG KHÔNG ĐƯỜNG NỐI GIỮA SỰ THẬT VÀ HƯ CẤU
CHỌN TUYẾN ĐƯỜNG ÍT KỲ VỌNG NHẤT
CHIẾM LĨNH VÙNG ĐẤT CAO ĐẠO ĐỨC
KHÔNG CHO KẺ THÙ NHẬN THẤY MỤC TIÊU
LÀM RA VẺ NHƯ ĐANG HOẠT ĐỘNG CHO LỢI ÍCH CỦA NGƯỜI KHÁC TRONG LÚC TĂNG CƯỜNG CHO CÁC LỢI ÍCH CỦA CHÍNH
MÌNH
TRAO CHO ĐỊCH THỦ ĐỦ DÂY THỪNG ĐỂ HỌ TỰ TREO CỔ
CẮN TỪNG MIẾNG NHỎ
THÂM NHẬP VÀO TÂM TRÍ KẺ THÙ
HỦY DIỆT TỪ BÊN TRONG
THỐNG TRỊ TRONG KHI TỎ VẺ PHỤC TÙNG
GIEO RẮC TÌNH TRẠNG PHẬP PHỒNG SỢ HÃI THÔNG QUA CÁC HÀNH ĐỘNG KHỦNG BỐ
Lời nói đầu
Chúng ta sống trong một nền văn hóa vốn cổ động cho những giá trị mang tính dân chủ của
việc sống ngay thẳng với tất cả mọi người; cho tầm quan trọng của việc thích ứng với một
nhóm; và cho việc hiểu biết cách thức cộng tác với những người khác. Chúng ta được dạy dỗ
ngay từ bé rằng những người có vẻ ngoài hiếu chiến và hay gây sự phải trả một cái giá về mặt
xã hội: không được quần chúng ưa thích và bị cô lập. Những giá trị của sự hòa hợp và cộng tác
này được duy trì theo một cách thức tinh vi hoặc thô thiển - thông qua những quyển sách về
cách thức để thành công trong cuộc sống; thông qua những hành xử bề ngoài vui vẻ, hòa bình
mà những người đã thành đạt hơn người trên thế giới thể hiện trước mặt quần chúng; thông
qua những ý niệm về sự đúng đắn đang thấm đẫm trong không gian cộng đồng.Vấn đề đối với
chúng ta là chúng ta được đào tạo và được chuẩn bị để sống hòa bình, chứ không hề được
chuẩn bị cho điều mà chúng ta đang đối mặt trong thế giới hiện thực – chiến tranh.
Cuộc chiến này tồn tại ở nhiều cấp độ khác nhau.Hiển nhiên nhất là chúng ta có những đối thủ
ở phía bên kia.Thế giới ngày càng trở nên đầy tính cạnh tranh và hiểm ác. Trong chính trị ,
trong kinh doanh, thậm chí trong nghệ thuật , chúng ta đối mặt với những đối thủ hầu như sẽ
làm bất cứ điều gì để chiếm lợi thế. Tuy nhiên, rắc rối và phức tạp hơn nhiều, là những cuộc
chiến mà trong đó chúng ta phải chạm trán với những người được xem là ở về phía của chúng
ta. Có những người ngoài mặt là đồng đội – những kẻ hành xử rất thân thiệt và dễ thươngnhưng đó lại là những kẻ ngầm phá hoại chúng ta ở hậu trường, sử dụng nhóm để cổ động cho
những việc riêng của họ. Những kẻ khác, khó phát hiện hơn, thực hiện những trò gây hấn thụ
động tinh vi, đề xuất sự giúp đỡ không bao giờ đến, ngấm ngầm chơi xấu chúng ta. Ở ngoại
diện, mọi sự dường như khá bình ổn, nhưng ngay bên dưới nó, là mỗi người đàn ông hoặc đàn
bà chỉ vì bản thân họ, động lực này tiêm nhiễm ngay cả trong những gia đình hay những mối
quan hệ. Văn hóa có thể chối bỏ thực tế này và cổ động cho một bức tranh hòa nhã hơn, nhưng
chúng ta biết và cảm nhận được nó, trong những vết sẹo chinh chiến của mình.
Không phải vì chúng ta và các đồng nghiệp của chúng ta là những sinh vật thiếu hiểu biết,
những kẻ thất bại trong việc sống theo những lý tưởng hòa bình và vị tha, mà vì chúng ta
không thể là như thế. Có những xung động hiếu chiến mà chúng ta không thể làm ngơ hay kiềm
chế được. Thời trước, các cá nhân có thể mong chờ một nhóm – một nhà nước, một gia đình
mở rộng, một công ty – lo liệu cho họ, nhưng điều này không còn đúng nữa, và trong thế giới vô
tình này chúng ta phải suy nghĩ trước tiên và trên hết cho chính bản thân và những lợi ích của
chúng ta. Điều chúng ta cần không phải là theo đuổi những ý tưởng bất khả thi và phi nhân tính
về hòa bình và sự hợp tác, mà hơn thế, là tri thức có tính thực hành về cách thức xử lý mối
xung đột và những cuộc chiến hàng ngày mà chúng ta đang chạm trán .Và tri thức này không
phải là về cách làm thế nào để mạnh mẽ hơn trong việc đạt được những gì chúng ta muốn và tự
bảo vệ chúng ta, mà đúng hơn, làm thế nào để có lý trí và có chiến lược hơn khi xảy ra xung đột,
định hướng cho các xung động gây hấn của chúng ta thay vì chối bỏ hoặc kềm nén chúng. Nếu
có một mục tiêu phải hướng tới, thì đó nên là một chiến lược gia, một con người giải quyết
được những tình huống khó khăn và điều khiển được mọi người thông qua thủ đoạn khéo léo
và thông minh.
Nhiều nhà tâm lý học và xã hội học đã lý luận rằng chính nhờ thông qua xung đột mà các vấn
đề được giải quyết và những khác biệt thật sự được hòa giải. Có thể truy nguyên những thành
công hay thất bại của chúng ta trong cuộc sống từ việc chúng ta xử lý tốt hoặc tồi những xung
đột không thể tránh khỏi sẽ đối mặt với chúng ta trong xã hội. Những cách thức thông thường
mà mọi người xử lý chúng – cố tránh mọi xung đột, trở nên đầy cảm xúc và dễ kích động, trở
nên giả nhân giả nghĩa và mánh khóe – tất cả rốt cuộc đều phản tác dụng, bởi vì chúng không
đặt dưới sự kiểm soát của lương tâm và lý trí và thường khiến cho hoàn cảnh xấu đi. Các chiến
lược gia hành động khác hẳn. Họ suy nghĩ xa hơn về những mục tiêu dài hạn, quyết định những
cuộc chiến nào cần tránh và cuộc chiến nào là không thể tránh khỏi, biết cách làm thế nào để
kiểm soát và định hướng những cảm xúc của họ. Khi buộc phải chiến đấu, họ chiến đấu theo
đường lối lắt léo quanh co với một thủ thuật tinh tế, khiến cho các mánh khóe của họ khó bị
phát hiện. Bằng cách này họ có thể duy trì sự hòa bình bề ngoài cần thiết trong những thời kỳ
chính trị.
Ý tưởng về sự chiến đấu theo lý trí này đến với chúng ta từ chiến tranh có tổ chức, nơi mà nghệ
thuật về chiến lược được phát minh và cải tiến. Thoạt tiên, chiến tranh không có tính chiến
lược gì cả. Các trận chiến giữa các bộ lạc diễn ra theo một cung cách tàn bạo, một loại nghi
thức bạo lực mà trong đó nhưng cá nhân có thể biểu lộ đức tính anh hùng của họ. Nhưng khi
các bộ lạc mở rộng và phát triển thành các quốc gia, hoàn toàn rõ ràng rằng chiến tranh có quá
nhiều tổn phí chìm ẩn, rằng việc tiến hành nó một cách mù quáng thường dẫn tới sự suy kiệt
và tự hủy diệt, ngay cả đối với kẻ chiến thắng. Bằng một cách nào đó, các cuộc chiến cần phải
được tiến hành một cách lý trí hơn.
Từ “chiến lược” ( strategy) xuất xứ từ từ cổ Hy Lạp strategos, có ý nghĩa chính xác là “ người
chỉ huy của một đạo quân”. Chiến lược theo ý nghĩa này là nghệ thuật của việc chỉ huy, của việc
điều động toàn bộ nỗ lực chiến tranh, của việc quyết định những đội hình phải triển khai, địa
hình để chiến đấu, những thủ thuật cần áp dụng để chiếm lợi thế. Và khi tri thức này phát triển,
những vị chỉ huy quân đội phát hiện ra rằng càng có tư duy và kế hoạch xa rộng hơn, họ càng
có nhiều khả năng thành công hơn. Các chiến lược mới lạ có thể cho phép họ đánh bại những
kẻ thù lớn mạnh hơn nhiều, như Alexander Đại đế đã thực hiện trong những chiến thắng của
ông trước người Ba Tư. Việc đối đầu với những đối thủ cũng hiểu biết và áp dụng chiến lược đã
tạo nên một áp lực vận động đi lên: để chiếm ưu thế, một viên tướng phải có đầu óc chiến lược
hơn, lắt léo và thông minh hơn đối phương. Theo thời gian, những nghệ thuật chỉ huy quân sự
dần dần trở nên phức tạp hơn, cũng như có nhiều chiến lược được phát minh hơn.
Mặc dù bản thân từ “strategy” bắt nguồn từ Hy Lạp, song khái niệm này vẫn xuất hiện ở mọi
nền văn hóa, trong mọi thời kỳ. Các nguyên tắc bền vững về cách xử lý các sự cố bất khả kháng
của chiến tranh, cách lên kế hoạch sau cùng, cách tổ chức quân đội tốt nhất – tất cả những điều
này có thể tìm thấy trong những cẩm nang chiến tranh từ Trung Hoa cổ đại cho đến châu Âu
hiện đại. Thủ thuật phản công, tấn công bên sườn hoặc phát triển đội hình, và các nghệ thuật
nghi binh là chuyện bình thường đối với các đội quân của Thành Cát Tư Hãn, Napoleon và vua
Shaka của người Zulu. Nhìn tổng thể, các nguyên tắc và chiến lược này biểu thị một kiểu trí tuệ
quân sự phổ quát, một tập hợp những khuôn mẫu thích ứng có khả năng gia tăng các cơ may
chiến thắng.
Có lẽ chiến lược gia vĩ đại nhất trong tất cả những người đó là Tôn Tử, tác giả của quyển cổ thư
Trung Quốc Binh Pháp. Trong cuốn sách này – có lẽ được viết vào thế kỷ thứ 4 trước Công
nguyên – chúng ta có thể truy nguyên hầu như tất cả những khuôn mẫu và nguyên tắc chiến
lược sẽ được phát triển trong suốt nhiều thế kỷ sau đó. Nhưng điều nối kết chúng lại – trong
thực tế là điều thiết lập nên binh pháp trong cách nghĩ của Tôn Tử - là ý tưởng về việc chiến
thắng mà không đổ máu. Bằng cách lợi dụng nhược điểm tâm lý của đối phương, bằng cách lừa
đối phương vào những vị trí hiểm nghèo, bằng cách tạo ra những cảm giác thất vọng và bối rối,
một chiến lược gia có thể khiến cho đối phương sụp đổ về mặt tinh thần trước khi đầu hàng về
thể chất. Theo cách này, chiến thắng có thể đạt được ở cái giá thấp hơn rất nhiều.Và quốc gia
thắng trận với ít tổn thất nhân mạng và khí tài hơn là quốc gia có thể thịnh vượng trong một
quãng thời gian lâu dài hơn. Tất nhiên, phần lớn những cuộc chiến tranh không được tiến hành
một cách thuần lý trí, nhưng những chiến dịch trong lịch sử tuân theo nguyên tắc này (Scipio
Africanus ở Tây Ban Nha, Napoleon ở Ulm, T.E. Lawrence với những chiến dịch tiêu thổ trong
Thế chiến thứ I) trở nên nổi bật và được vận dụng theo.
Chiến tranh không phải là một lĩnh vực riêng biệt tách rời với phần còn lại của xã hội. Nó là
một phạm vi hoạt động hiển nhiên của con người, đầy những điều tốt đẹp và xấu xa nhất trong
bản chất của chúng ta. Chiến tranh cũng phản ánh những xu thế trong xã hội. Sự tiến hóa tới
các chiến lược phi truyền thống hơn – chiến tranh du kích, chủ nghĩa khủng bố - phản ánh một
tiến hóa tương đồng trong xã hội, nơi hầu hết mọi sự vật đang vận động. Các chiến lược thành
công trong chiến tranh, dù là theo truyền thống hay phi truyền thống, đều dựa vào tâm lý
muôn đời; và những thất bại quân sự lớn đã dạy cho chúng ta nhiều điều về sự ngu xuẩn của
con người và những giới hạn của sức mạnh trong bất kỳ đấu trường nào. Quan điểm mang tính
chiến lược trong chiến tranh – tính chất cực kỳ lý trí và cân bằng về cảm xúc, nỗ lực chiến
thắng với tổn thất tối thiểu về máu đổ và khí tài – có tầm ứng dụng vô hạn và thích đáng với
những cuộc chiến hàng ngày của chúng ta.
Với những giá trị của các thời đại đã in sâu trong tâm khảm, nhiều người sẽ lý luận rằng chiến
tranh có tổ chức vốn có tính dã man – một di tích của quá khứ bạo lực của loài người và là một
điều cần khắc phục. Cổ động cho các nghệ thuật chiến tranh trong một môi trường xã hội, họ
sẽ nói, là cản trở sự tiến bộ và khuyến khích sự xung đột và bất đồng. Chẳng lẽ thế giới này
chưa đủ thứ đó hay sao? Lý luận này rất hấp dẫn, nhưng không hợp lý chút nào cả. Trong xã hội
và trong thế giới nói chung, luôn luôn sẽ có những kẻ hung hăng hiếu chiến hơn chúng ta,
những kẻ tìm mọi cách để đạt được những gì họ muốn, bằng trăm phương nghìn kế. Chúng ta
phải cảnh giác và phải biết cách tự bảo vệ bản thân để chống lại những dạng người này. Các giá
trị văn minh sẽ không tiến triển nếu chúng ta buộc phải đầu hàng những kẻ xảo quyệt và hùng
mạnh. Trong thực tế, những người theo chủ nghĩa hòa bình khi đối mặt với lũ sói như thế là cội
nguồn của một tấn bi kịch vô tận.
Mahatma Gandhi, người đã nâng sự bất bạo động thành một vũ khí vĩ đại cho biến chuyển xã
hội, sau đó chỉ có một mục tiêu giản dị trong đời: đưa Ấn Độ thoát khỏi những lãnh chúa người
Anh vốn làm nó lụn bại suốt nhiều thế kỷ. Người Anh là những nhà cai trị thông minh. Gandhi
hiểu rằng nếu muốn bất bạo động đạt hiệu quả, nó phải cực kỳ có tính chiến lược, đòi hỏi phải
nhiều tư duy và kế hoạch. Ông đã tiến một bước khá xa khi gọi bất bạo động là một phương
cách tiến hành chiến tranh mới. Để cổ động cho một giá trị bất kỳ nào, bạn phải sẵn sàng chiến
đấu vì nó và hướng về các kết quả - chứ không chỉ là cái cảm giác tốt đẹp, nồng nhiệt khi thể
hiện các ý tưởng đó. Một khi hướng tới các kết quả, bạn đã đi vào lĩnh vực chiến lược. Chiến
tranh và chiến lược có một logic không thể chuyển dời: nếu bạn muốn hoặc khát khao bất cứ
điều gì, bạn phải sẵn sàng và có khả năng chiến đấu vì nó.
Những người khác sẽ lý luận rằng chiến tranh và chiến lược là những vấn đề chủ yếu mà đàn
ông quan tâm, đặc biệt là những kẻ hiếu chiến hoặc nằm trong số tầng lớp ưu tú nhiều quyền
lực. Họ sẽ bảo rằng việc nghiên cứu chiến tranh và chiến lược là một mưu cầu thuộc về giống
đực, thuộc tầng lớp ưu tú và có tính áp chế, một phương thức để quyền lực duy trì chính nó.
Một lý luận như thế thật phi lý và nguy hiểm. Khởi đầu, chiến lược thật sự thuộc về một ít
thành phần chọn lọc – một vị tướng, ban tham mưu của ông ta, nhà vua, một số triều thần.
Những người lính không được học chiến lược, bởi nó sẽ không giúp ích gì cho họ trên chiến
trận. Ngoài ra, trang bị cho những người lính của mình một loại tri thức thực hành có thể giúp
họ tổ chức một cuộc binh biến hay nổi loạn là việc kém khôn ngoan. Kỷ nguyên thực dân chủ
nghĩa còn nâng nguyên tắc này lên cao hơn: những người dân bản xứ của các thuộc địa của
châu Âu bị cưỡng bách gia nhập các đội quân phương Tây và thực hiện nhiều quân vụ, nhưng
ngay cả những người lên tới các chức vụ hành chính cao vẫn không được học hỏi gì về chiến
lược, cái được xem là quá nguy hiểm nếu truyền đạt cho họ biết. Chiến lược và các nghệ thuật
chiến tranh vốn là một ngành tri thức đặc biệt thật sự chỉ nằm trong tay những tầm lớp ưu tú
và chính quyền chuyên chế, những kẻ thích chia cắt và thống trị. Nhưng nếu chiến lược là nghệ
thuật của việc đạt tới những kết quả, của việc biến các ý tưởng thành hành động, nó phải được
phổ biến xa và rộng, đặc biệt là trong những người có truyền thống không buồn đếm xỉa tới nó,
bao gồm cả những người phụ nữ. Trong những câu chuyện thần thoại của hầu hết tất cả những
nền văn hóa, những vị thần chiến tranh vĩ đại là phụ nữ, trong đó có Athena của Hy Lạp cổ đại.
Sự thiếu quan tâm của một phụ nữ đối với chiến lược và chiến tranh không phải là một thuộc
tính sinh học mà là một thuộc tính xã hội, và có lẽ cả thuộc tính chính trị nữa.
Thay vì kháng cự lại sức hút của chiến lược và những ưu điểm của việc tiến hành chiến tranh
theo lý trí hoặc cho rằng nó không đáng quan tâm, đối diện với sự cần thiết của nó là điều tốt
hơn nhiều.
Làm chủ nghệ thuật này rốt cuộc sẽ chỉ làm cho cuộc đời của bạn bình ổn và phong phú hơn, vì
bạn sẽ biết cách thức tham gia cuộc chơi và chiến thắng mà không cần bạo lực. Thiếu hiểu biết
sẽ dẫn tới một cuộc đời hỗn loạn không ngừng và đầy thất bại
Sau đây là sáu mô hình lý tưởng cơ bản bạn nên hướng tới để tự biến bản thân thành một
chiến lược gia trong cuộc sống hàng ngày.
Nhìn vào sự việc theo chính bản thân của chúng, không phải theo các cảm xúc của bạn.
Trong chiến lược bạn phải xem các phản ứng xúc cảm của bạn đối với các sự kiện như là một
căn bệnh phải được chữa trị. Nỗi sợ hãi sẽ khiến bạn đánh giá quá cao kẻ thù và hành động có
tính chất tự vệ thái quá. Sự giận dữ và nóng nảy sẽ đẩy bạn tới những hành động hấp tấp làm
mất đi các cơ hội chọn lựa của bạn. Sự tự tin thái quá, đặc biệt khi đó là kết quả của sự thành
công sẽ khiến cho bạn đi quá đà. Tình yêu và sự cảm động sẽ khiến bạn mù quáng trước những
thủ đoạn xảo trá của những kẻ nhìn bề ngoài đang đứng về phía bạn. Ngay cả những cấp độ vi
tế nhất của những cảm xúc này cũng có thể làm thay đổi cách thức bạn nhìn vào các sự kiện.
Liệu pháp duy nhất là nhận thức rằng không thể tránh khỏi sức hút của cảm xúc, để nhận ra nó
ngay khi nó xảy ra và để bù đắp cho nó. Khi bạn thành công, hãy vô cùng thận trọng. Khi bạn
giận dữ, không hành động gì cả. Khi bạn sợ hãi, biết rằng bạn sẽ cường điệu những mối hiểm
nguy mà bạn đương đầu. Chiến tranh đòi hỏi sự duy thực tột cùng, nhìn sự vật theo bản thân
của chúng. Càng hạn chế hoặc càng bù đắp được cho các phản ứng xúc cảm của bạn, bạn càng
tiến tới gần mô hình lý tưởng này.
Xét đoán mọi người theo hành vi của họ. Điểm nổi bật của chiến tranh là không hề có một sự
hùng biện hoặc cuộc đối thoại nào có thể thanh minh cho một thất bại ở chiến trường. Một vị
tướng đã đưa các đội quân của mình tới chỗ bại trận, làm lãng phí sinh mạng, và đó là cách mà
lịch sử sẽ phán xét ông ta. Bạn phải cố vận dụng chuẩn mực tàn nhẫn này vào cuộc sống hàng
ngày của mình, xét đoán mọi người theo kết quả các hành vi của họ, những hành vi có thể nhìn
thấy và đo lường được, các thủ đoạn họ đã sử dụng để đạt được quyền lực. Điều mà mọi người
nói về mình không quan trọng; người ta sẽ nói bất cứ thứ gì. Hãy nhìn vào điều họ đã làm;
hành vi không biết nói dối. Bạn cũng phải áp dụng logic này cho chính bản thân. Khi nhìn lại
một thất bại, bạn phải nhận diện được những điều mà lẽ ra bạn đã phải thực hiện theo cách
khác. Không phải sự chơi xấu của đối thủ, mà chính chiến lược tồi tệ của bạn là điều đáng
khiển trách về thất bại của bạn. Bạn chịu trách nhiệm về những điều tốt đẹp và tồi tệ trong đời
bạn. Như một hệ quả tất yếu của điều này, hãy nhìn vào mọi điều mà những người khác làm
như một thủ đoạn chiến lược, một nỗ lực để giành chiến thắng. Ví dụ, những người tố cáo bạn
chơi xấu, kẻ làm cho bạn cảm thấy có lỗi, kẻ nói về công bằng và đạo đức, [ là những người]1
đang cố gắng giành lợi thế trên bàn cờ.
Trông cậy vào vũ khí của chính bạn. Trong sự kiếm tìm thành công ở cuộc sống, mọi người
có khuynh hướng trông cậy vào những điều có vẻ đơn giản, dễ dàng hoặc trước đó đã có hiệu
quả. Điều này có thể là việc tích lũy tài sản, những biệt tài xoay xở, có nhiều đồng minh, hoặc
có công nghệ mới nhất và lợi thế mà nó mang tới. Nó mang tính vật chất và cơ học. Nhưng
chiến lược chân chính có tính tâm lý – một vấn đề của trí tuệ chứ không phải của sức mạnh vật
chất. Mọi thứ trong đời có thể bị tước đoạt khỏi bạn và nhìn chung sẽ là như thế vào một thời
điểm nào đó. Tài sản tiêu tan, bộ đồ cuối cùng đột nhiên trở thành lỗi thời, các đồng minh lìa
bỏ bạn. Nhưng nếu tâm trí bạn được trang bị nghệ thuật chiến tranh, không một sức mạnh nào
có thể tước đoạt được nó. Ở giữa một cơn khủng hoảng, tâm trí bạn sẽ tìm ra con đường đi tới
giải pháp đúng của nó. Có những chiến lược cao cấp trong tay, bạn sẽ có một sức mạnh bất khả
cưỡng kháng lại. Như Tôn Tử nói: “Sự bất năng khuất nằm trong bản thân ngươi.”
(1) Từ đây đến hết cuốn sách, những phần nằm trong dấu [] là của người dịch, nhằm làm rõ nghĩa câu, hoặc để ghi
chú một từ /cụm từ nguyên văn trong bản tiếng Anh mà có thể độc giả cần đối chiếu, tham khảo.
Tôn thờ Athena chứ không phải Ares. Theo thần thoại Hy Lạp cổ đại, người thông minh nhất
trong tất cả những vị thần bất tử là nữ thần Metis. Để phòng ngừa bà đánh lừa và hủy diệt
mình, thần Zeus cưới bà, rồi nuốt chửng bà vào bụng, hy vọng sẽ hợp nhất được với trí thông
minh của bà. Nhưng Metis đã mang thai với Zeus và có con là nữ thần Athena, người sau đó
được sinh ra từ trán của ngài. Để thích hợp với dòng dõi của mình, Athena được ban cho tính
xảo trá của Metis và khả năng chiến đấu của Zeus. Người Hy Lạp xem bà là nữ thần của chiến
tranh có chiến lược, kẻ mà bà yêu thích nhất trong số những phàm nhân là Odysseus mưu lược.
Ares là thần chiến tranh dưới hình thức tàn bạo và trực tiếp. Người Hy Lạp xem thường Ares
và tôn thờ Athena, người luôn luôn chiến đấu với trí thông minh và sự tinh tế tột bậc. Mối quan
tâm của bạn trong chiến tranh không phải là bạo lực, sự dã man, sự lãng phí nhân mạng và khí
tài, mà là tính hợp lý và hành động thực tế buộc phải tiến hành nó với lý tưởng chiến thắng mà
không đổ máu. Những mẫu người kiểu Ares trên thế giới thật sự hoàn toàn ngu xuẩn và dễ bị
làm cho mê muội. Sử dụng sự thông tuệ của Athena, mục tiêu của bạn là chuyển bạo lực và tính
hiếu chiến của dạng người đó chống lại chính họ, làm cho sự tàn bạo của họ trở thành nguyên
nhân của sự suy vong. Như Athena, bạn luôn đi trước một bước, di động một cách lắt léo. Mục
tiêu của bạn là phối hợp triết học và chiến tranh, sự khôn ngoan và chiến trận thành một hỗn
hợp vô địch.
Nâng cao bản thân bạn lên trên cuộc chiến. Trong chiến tranh, chiến lược là nghệ thuật chỉ
huy toàn bộ hoạt động quân sự. Các chiến thuật, mặt khác, là kỹ năng để bày binh bố trận trên
chiến địa và xử lý những nhu cầu tại chỗ của chiến trận. Phần lớn chúng ta trong đời là những
chiến thuật gia chứ không phải là những chiến lược gia. Chúng ta trở nên quá vướng víu vào
những xung đột mà chúng ta đối đầu đến nỗi chỉ có thể nghĩ về cách làm thế nào để đạt được
điều chúng ta muốn trong cuộc chiến đang xảy ra. Tư duy một cách chiến lược là điều khó khăn
và trái với tự nhiên. Bạn có thể tưởng rằng bạn là một chiến lược gia, nhưng rất có khả năng
bạn chỉ đơn giản là một chiến thuật gia. Để có được sức mạnh mà chỉ có chiến lược gia mới
mang tới được, bạn phải có khả năng nâng cao chính bản thân lên trên cuộc chiến, tập trung
vào những mục tiêu dài hạn của mình, hình dung ra một chiến dịch tổng thể, để thoát khỏi kiểu
phản ứng mà bạn đã quen thuộc trong rất nhiều cuộc chiến trong đời. Giữ các mục tiêu tổng
thể của bạn trong tâm trí, bạn sẽ dễ dàng quyết định được khi nào chiến đấu và khi nào rút lui.
Điều đó làm cho những quyết định có tính chiến thuật hàng ngày trở lên đơn giản và hợp lý
hơn. Các chiến thuật gia luôn luôn nặng nề và dính chặt vào mặt đất; các chiến lược gia thì
khinh khoái và có thể nhìn xa trông rộng.
Tinh thần hóa cuộc chiến của bạn. Mỗi ngày bạn phải đối diện với những cuộc chiến – đó là
thực tế đối với mọi sinh vật trong cuộc đấu tranh sinh tồn. Nhưng cuộc chiến lớn nhất là cuộc
chiến với chính bản thân – với sự nhu nhược của bạn, những cảm xúc của bạn, sự thiếu kiên
quyết của bạn – trong việc nhìn nhận mọi sự vật cho tới điểm tận cùng. Bạn phải tuyên chiến
không ngừng với chính bạn. Với tư cách là một chiến binh trong cuộc sống, bạn chào đón chiến
trận và xung đột như là những cách thức để tự chứng tỏ mình, để trau dồi những kỹ năng, để
đạt được lòng can đảm, sự tự tin và kinh nghiệm. Thay vì kìm nén những nghi vấn và sợ hãi của
mình , bạn phải đối diện với chúng, chiến đấu với chúng. Bạn muốn có nhiều thách thức hơn,
và bạn chào mời nhiều chiến tranh hơn. Bạn đang rèn luyện tinh thần của một chiến binh, và
chỉ có việc thực hành thường xuyên mới đưa bạn tới đích.
33 chiến lược của chiến tranh là tinh túy của trí tuệ vô tận hàm chứa trong các bài học và
nguyên tắc của việc thực hiện chiến tranh. Quyển sách được thiết kế để định hướng bạn với tri
thức thực hành, tạo ra cho bạn vô số lựa chọn và thuận lợi khi đối đầu với những chiến binh lẩn
khuất đang tấn công bạn trong cuộc chiến hàng ngày. Mỗi chương sách là một chiến lược
hướng tới việc giải quyết một vấn đề cụ thể mà bạn thường gặp phải. Những vấn đề như thế
bao gồm việc chiến đấu với một đạo quân vô mục đích ở sau lưng bạn; cảm giác bị áp đảo bởi
sự xung đột chiến lược, tình trạng không nhất quán giữa các kế hoạch và thực tiễn; việc vướng
vào những tình huống mà bạn không thể thoát ra được. Bạn có thể đọc các chương ứng dụng
cho một vấn đề cụ thể trong từng thời điểm. Tuy vậy, tốt hơn bạn nên đọc tất cả các chiến lược,
thẩm thấu chúng, cho phép chúng trở thành một phần trong kho vũ khí tinh thần của bạn.
Ngay cả khi bạn tránh né một cuộc chiến, không chiến đấu với ai, nhiều chiến lược trong sách
này cũng đáng được biết tới vì những mục đích phòng vệ và vì chúng giúp bạn nhận thức được
điều mà đối phương có thể tiến hành. Trong bất kỳ trường hợp nào, chúng không được xem là
học thuyết hay công thức lặp đi lặp lại mà là những trợ lực để xét đoán trong không khí nóng
bỏng của cuộc chiến, là những hạt giống sẽ mọc rễ bên trong bạn và giúp bạn tư duy về bản
thân, phát triển nhà chiến lược tiềm ẩn trong đó. Bản thân các chiến lược được chọn lọc từ
những tác phẩm và những thực tiễn của các tướng lĩnh vĩ đại nhất trong lịch sử (Alexander Đại
đế , Hannibal, Thành Cát Tư Hãn , Napoleon Bonaparte, Shaka người Zulu, William Techumseh
Sherman, Erwin Rommel, Võ Nguyên Giáp) cũng như những chiến lược gia vĩ đại nhất (Tôn Tử,
Miyamoto Musashi, Carl von Clausewitz, Ardant du Picq, T.E Lawrence, đại tá John Boyd).
Chúng trải từ các chiến lược cơ bản của chiến tranh cổ điển cho tới những chiến lược bẩn thỉu
phi truyền thống của thời hiện đại. Quyển sách này phân thành năm phần: chiến tranh hướng
nội (cách thức chuẩn bị tâm trí và tinh thần của bạn cho cuộc chiến); chiến tranh có tổ chức
(cách thức cơ cấu và điều động quân đội của bạn); chiến tranh phòng ngự; chiến tranh tấn
công; và chiến tranh phi truyền thống (bẩn thỉu). Mỗi chương được minh họa bằng ví dụ lịch
sử, không chỉ từ bản thân sự thực hiện chiến tranh mà còn từ lĩnh vực chính trị (Margaret
Thatcher), văn hóa (Alfred Hitchcock), thể thao (Muhammad Ali), kinh doanh (John
D.Rockefeller), chỉ ra sự nối kết giữa quân sự và xã hội. Những chiến lược này có thể được áp
dụng để đấu tranh ở mọi cấp độ: chiến tranh có tổ chức, các tranh chấp kinh doanh, quan hệ
giữa các chính trị gia của một nhóm, và thậm chí cả những mối quan hệ cá nhân.
Tóm lại, chiến lược là một nghệ thuật đòi hỏi không chỉ một cách tư duy khác biệt mà còn đòi
hỏi một cách tiếp cận hoàn toàn khác đối với bản thân cuộc sống. Rất thông thường, có một
cách biệt lớn giữa một bên là các ý tưởng và tri thức với bên kia là kinh nghiệm thực tiễn.
Chúng ta hấp thu những thứ linh tinh và những thông tin choáng chỗ trong trí óc nhưng chẳng
mang lại gì cho chúng ta cả. Chúng ta đọc những quyển sách làm cho đầu óc thư giãn nhưng ít
khi thích ứng với cuộc sống hàng ngày. Chúng ta có những ý tưởng cao thượng mà không biến
chúng thành hành động. Chúng ta cũng có nhiều kinh nghiệm phong phú mà không hề phân
tích chúng một cách trọn vẹn, để gợi cho chúng ta nảy ra những ý tưởng, và rồi chúng ta bỏ qua
những bài học của chúng. Chiến lược đòi hỏi một mối quan hệ thường xuyên giữa hai lĩnh vực.
Nó là tri thức thực hành ở hình thái cao nhất. Những sự kiện trong đời sống không có ý nghĩa
gì cả nếu bạn không suy ngẫm một cách sâu xa về chúng, và các ý tưởng từ những cuốn sách
cũng là vô nghĩa nếu chúng không có những ứng dụng vào hiện thực cuộc sống. Trong chiến
lược, toàn bộ cuộc đời là một trận thi đấu mà bạn tham gia. Trận thi đấu này lý thú nhưng cũng
đòi hỏi sự chú tâm sâu sắc và nghiêm túc. Những món tiền đặt cược quá cao. Những gì bạn biết
phải chuyển hóa thành hành động, và hành động phải chuyển hóa thành chi thức. Theo cách
này, chiến lược trở thành một thách thức trọn đời người và là nguồn cội của niềm vui bất biến
trong việc khắc phục những khó khăn và giải quyết những vấn đề nan giải.
Trong thế giới này, nơi trò chơi được tiến hành với con súc sắc đã gieo, con người phải có
một tính cách sắt thép, với lớp áo giáp chống ngăn được cú đấm của định mệnh và những vũ
khí để đương cự với kẻ khác.
Cuộc đời là một trận chiến lâu dài; chúng ta phải chiến đấu trên từng bước chân; và Voltaire
đã cực kỳ chí lý khi nói rằng nếu chúng ta thành công, đó là ở mũi kiếm, và rằng chúng ta
chết với vũ khí trong tay.
Authur Schopenhauer,
Chỉ dẫn và châm ngôn, 1851
Phần 1
CHIẾN TRANH HƯỚNG NỘI
Chiến tranh, hoặc bất kỳ dạng xung đột nào, được tiến hành và thu được thắng lợi thông qua
chiến lược. Tư duy về chiến lược như là một chuỗi những đường thẳng và những mũi tên
hướng vào một mục tiêu: vào việc đưa bạn tới một điểm nhất định trong thế giới, vào việc
giúp cho bạn tấn công vào một trở ngại trên con đường của bạn, và việc tìm ra cách thức để
bao vây và tiêu diệt quân thù; tuy nhiên, trước hết bạn phải hướng chúng về chính bạn. Tinh
thần của bạn là xuất phát điểm của mọi cuộc chiến và mọi chiến lược. Một tinh thần dễ bị chế
ngự bởi cảm xúc – cái bắt nguồn từ quá khứ thay vì hiện tại, không thể nhìn thế giới với sự rõ
ràng và khẩn cấp – sẽ tạo ra những chiến lược lệch khỏi mục tiêu. Để trở thành một chiến
lược gia chân chính, bạn phải tiến hành ba bước. Trước hết, phải nhận thức về những yếu
kém và nhược điểm đang nằm trong tâm trí vốn làm méo mó những sức mạnh chiến lược
của nó. Thứ hai, tuyên chiến với bản thân để thúc đẩy bản thân tiến bộ. Thứ ba, tiến hành
một cuộc chiến liên tục không ngừng với những kẻ thù bên trong bạn bằng cách vận dụng
những chiến lược nhất định. Bốn chương tiếp theo được thiết kế để giúp bạn nhận thức về
những rối loạn có lẽ đang làm nhiễu nhương tâm trí bạn ngay lúc này, và đưa ra cho bạn
những chiến lược cụ thể để loại bỏ chúng. Những chương này là những mũi tên hướng về
chính bạn. Một khi bạn đã hấp thụ chúng thông qua tư duy và thực hành, chúng sẽ phục vụ
cho bạn như là một công cụ tự điều chỉnh ở tất cả mọi trận chiến sắp tới của bạn, giải phóng
chiến lược lớn lao bên trong bạn.
1
TUYÊN CHIẾN VỚI KẺ THÙ
CHIẾN LƯỢC PHÂN CỰC
Cuộc đời là chiến tranh và xung đột vô tận. Bạn không thể chiến đấu có hiệu quả trừ phi bạn...
ROBERT GREENE
Tên eBook: 33 Chiến Lược Của Chiến Tranh
Tác giả: Robert Greene
Hình thức: Bìa Mềm
Giá bìa: 115.000 ₫
Công ty phát hành: NXB Trẻ
Nhà xuất bản: NXB Trẻ
Trọng lượng vận chuyển: 1.15 kg
Kích thước: 14x20.5cm
Số trang: 970
Ngày xuất bản: 10/2012
Giới thiệu:
33 chiến lược của chiến tranh là tinh túy của trí tuệ vô tận hàm chứa trong các bài học và
nguyên tắc của việc thực hiện chiến tranh.
Quyển sách được thiết kế để định hướng bạn với tri thức thực hành, tạo ra cho bạn vô số sự lựa
chọn và thuận lợi khi đối đầu với những chiến binh lẩn khuất đang tấn công bạn trong cuộc
chiến hàng ngày.
Mỗi chương sách là một chiến lược được chọn lọc từ những tác phẩm và những thực tiễn của
các tướng lĩnh cũng như các chiến lược gia vĩ đại nhất trong lịch sử hướng tới việc giải quyết
một vấn đề cụ thể mà bạn thường gặp phải.
Mỗi chương sách cũng được minh họa bằng những ví dụ lịch sử, không chỉ từ bản thân sự thực
hiện chiến tranh mà còn từ lĩnh vực chính trị, văn hóa, kinh doanh, chỉ ra sự nối kết giữa quân
sự và xã hội.
Chia sẽ ebook : http://downloadsachmienphi.com/
Tham gia cộng đồng chia sẽ sách :
Fanpage : https://www.facebook.com/downloadsachfree
Cộng đồng Google : http://bit.ly/downloadsach
Mục lục
LỜI NÓI ĐẦU
TUYÊN CHIẾN VỚI KẺ THÙ
ĐỪNG CHIẾN ĐẤU VỚI CUỘC CHIẾN VỪA QUA
GIỮA NHỮNG SỰ KIỆN RỐI LOẠN, ĐỪNG ĐÁNH MẤT SỰ MINH MẪN
TẠO MỘT Ý THỨC VỀ SỰ KHẨN CẤP VÀ TUYỆT VỌNG
TRÁNH NHỮNG CÁI BẪY CỦA TƯ DUY THEO NHÓM
PHÂN TÁN CÁC LỰC LƯỢNG
CHUYỂN CUỘC CHIẾN TRANH CỦA BẠN THÀNH MỘT CUỘC THẬP TỰ CHINH
CHỌN LỰA TRẬN CHIẾN MỘT CÁCH CẨN THẬN
XOAY CHUYỂN CUỘC DIỆN
TẠO RA MỘT VẺ NGOÀI CÓ TÍNH CHẤT ĐE DỌA
ĐỔI KHÔNG GIAN LẤY THỜI GIAN
THUA TRONG NHỮNG TRẬN ĐÁNH NHƯNG THẮNG CUỘC CHIẾN TRANH TỔNG CHIẾN LƯỢC
NHẬN BIẾT KẺ THÙ
ÁP ĐẢO SỰ CƯỠNG KHÁNG VỚI TỐC ĐỘ VÀ SỰ ĐỘT NGỘT
KIỂM SOÁT ĐỘNG LỰC
TẤN CÔNG VÀO NƠI DỄ TỔN THƯƠNG CỦA ĐỐI THỦ
ĐÁNH BẠI KẺ THÙ TỪNG PHẦN
CHUYỂN HƯỚNG VÀ TẤN CÔNG VÀO HÔNG ĐỐI THỦ
VÂY BỌC QUÂN THÙ
LÀM CHO KẺ THÙ SUY YẾU
ĐÀM PHÁN TRONG KHI TIẾN TỚI
BIẾT CÁCH KẾT THÚC
DỆT MỘT MẠNG KHÔNG ĐƯỜNG NỐI GIỮA SỰ THẬT VÀ HƯ CẤU
CHỌN TUYẾN ĐƯỜNG ÍT KỲ VỌNG NHẤT
CHIẾM LĨNH VÙNG ĐẤT CAO ĐẠO ĐỨC
KHÔNG CHO KẺ THÙ NHẬN THẤY MỤC TIÊU
LÀM RA VẺ NHƯ ĐANG HOẠT ĐỘNG CHO LỢI ÍCH CỦA NGƯỜI KHÁC TRONG LÚC TĂNG CƯỜNG CHO CÁC LỢI ÍCH CỦA CHÍNH
MÌNH
TRAO CHO ĐỊCH THỦ ĐỦ DÂY THỪNG ĐỂ HỌ TỰ TREO CỔ
CẮN TỪNG MIẾNG NHỎ
THÂM NHẬP VÀO TÂM TRÍ KẺ THÙ
HỦY DIỆT TỪ BÊN TRONG
THỐNG TRỊ TRONG KHI TỎ VẺ PHỤC TÙNG
GIEO RẮC TÌNH TRẠNG PHẬP PHỒNG SỢ HÃI THÔNG QUA CÁC HÀNH ĐỘNG KHỦNG BỐ
Lời nói đầu
Chúng ta sống trong một nền văn hóa vốn cổ động cho những giá trị mang tính dân chủ của
việc sống ngay thẳng với tất cả mọi người; cho tầm quan trọng của việc thích ứng với một
nhóm; và cho việc hiểu biết cách thức cộng tác với những người khác. Chúng ta được dạy dỗ
ngay từ bé rằng những người có vẻ ngoài hiếu chiến và hay gây sự phải trả một cái giá về mặt
xã hội: không được quần chúng ưa thích và bị cô lập. Những giá trị của sự hòa hợp và cộng tác
này được duy trì theo một cách thức tinh vi hoặc thô thiển - thông qua những quyển sách về
cách thức để thành công trong cuộc sống; thông qua những hành xử bề ngoài vui vẻ, hòa bình
mà những người đã thành đạt hơn người trên thế giới thể hiện trước mặt quần chúng; thông
qua những ý niệm về sự đúng đắn đang thấm đẫm trong không gian cộng đồng.Vấn đề đối với
chúng ta là chúng ta được đào tạo và được chuẩn bị để sống hòa bình, chứ không hề được
chuẩn bị cho điều mà chúng ta đang đối mặt trong thế giới hiện thực – chiến tranh.
Cuộc chiến này tồn tại ở nhiều cấp độ khác nhau.Hiển nhiên nhất là chúng ta có những đối thủ
ở phía bên kia.Thế giới ngày càng trở nên đầy tính cạnh tranh và hiểm ác. Trong chính trị ,
trong kinh doanh, thậm chí trong nghệ thuật , chúng ta đối mặt với những đối thủ hầu như sẽ
làm bất cứ điều gì để chiếm lợi thế. Tuy nhiên, rắc rối và phức tạp hơn nhiều, là những cuộc
chiến mà trong đó chúng ta phải chạm trán với những người được xem là ở về phía của chúng
ta. Có những người ngoài mặt là đồng đội – những kẻ hành xử rất thân thiệt và dễ thươngnhưng đó lại là những kẻ ngầm phá hoại chúng ta ở hậu trường, sử dụng nhóm để cổ động cho
những việc riêng của họ. Những kẻ khác, khó phát hiện hơn, thực hiện những trò gây hấn thụ
động tinh vi, đề xuất sự giúp đỡ không bao giờ đến, ngấm ngầm chơi xấu chúng ta. Ở ngoại
diện, mọi sự dường như khá bình ổn, nhưng ngay bên dưới nó, là mỗi người đàn ông hoặc đàn
bà chỉ vì bản thân họ, động lực này tiêm nhiễm ngay cả trong những gia đình hay những mối
quan hệ. Văn hóa có thể chối bỏ thực tế này và cổ động cho một bức tranh hòa nhã hơn, nhưng
chúng ta biết và cảm nhận được nó, trong những vết sẹo chinh chiến của mình.
Không phải vì chúng ta và các đồng nghiệp của chúng ta là những sinh vật thiếu hiểu biết,
những kẻ thất bại trong việc sống theo những lý tưởng hòa bình và vị tha, mà vì chúng ta
không thể là như thế. Có những xung động hiếu chiến mà chúng ta không thể làm ngơ hay kiềm
chế được. Thời trước, các cá nhân có thể mong chờ một nhóm – một nhà nước, một gia đình
mở rộng, một công ty – lo liệu cho họ, nhưng điều này không còn đúng nữa, và trong thế giới vô
tình này chúng ta phải suy nghĩ trước tiên và trên hết cho chính bản thân và những lợi ích của
chúng ta. Điều chúng ta cần không phải là theo đuổi những ý tưởng bất khả thi và phi nhân tính
về hòa bình và sự hợp tác, mà hơn thế, là tri thức có tính thực hành về cách thức xử lý mối
xung đột và những cuộc chiến hàng ngày mà chúng ta đang chạm trán .Và tri thức này không
phải là về cách làm thế nào để mạnh mẽ hơn trong việc đạt được những gì chúng ta muốn và tự
bảo vệ chúng ta, mà đúng hơn, làm thế nào để có lý trí và có chiến lược hơn khi xảy ra xung đột,
định hướng cho các xung động gây hấn của chúng ta thay vì chối bỏ hoặc kềm nén chúng. Nếu
có một mục tiêu phải hướng tới, thì đó nên là một chiến lược gia, một con người giải quyết
được những tình huống khó khăn và điều khiển được mọi người thông qua thủ đoạn khéo léo
và thông minh.
Nhiều nhà tâm lý học và xã hội học đã lý luận rằng chính nhờ thông qua xung đột mà các vấn
đề được giải quyết và những khác biệt thật sự được hòa giải. Có thể truy nguyên những thành
công hay thất bại của chúng ta trong cuộc sống từ việc chúng ta xử lý tốt hoặc tồi những xung
đột không thể tránh khỏi sẽ đối mặt với chúng ta trong xã hội. Những cách thức thông thường
mà mọi người xử lý chúng – cố tránh mọi xung đột, trở nên đầy cảm xúc và dễ kích động, trở
nên giả nhân giả nghĩa và mánh khóe – tất cả rốt cuộc đều phản tác dụng, bởi vì chúng không
đặt dưới sự kiểm soát của lương tâm và lý trí và thường khiến cho hoàn cảnh xấu đi. Các chiến
lược gia hành động khác hẳn. Họ suy nghĩ xa hơn về những mục tiêu dài hạn, quyết định những
cuộc chiến nào cần tránh và cuộc chiến nào là không thể tránh khỏi, biết cách làm thế nào để
kiểm soát và định hướng những cảm xúc của họ. Khi buộc phải chiến đấu, họ chiến đấu theo
đường lối lắt léo quanh co với một thủ thuật tinh tế, khiến cho các mánh khóe của họ khó bị
phát hiện. Bằng cách này họ có thể duy trì sự hòa bình bề ngoài cần thiết trong những thời kỳ
chính trị.
Ý tưởng về sự chiến đấu theo lý trí này đến với chúng ta từ chiến tranh có tổ chức, nơi mà nghệ
thuật về chiến lược được phát minh và cải tiến. Thoạt tiên, chiến tranh không có tính chiến
lược gì cả. Các trận chiến giữa các bộ lạc diễn ra theo một cung cách tàn bạo, một loại nghi
thức bạo lực mà trong đó nhưng cá nhân có thể biểu lộ đức tính anh hùng của họ. Nhưng khi
các bộ lạc mở rộng và phát triển thành các quốc gia, hoàn toàn rõ ràng rằng chiến tranh có quá
nhiều tổn phí chìm ẩn, rằng việc tiến hành nó một cách mù quáng thường dẫn tới sự suy kiệt
và tự hủy diệt, ngay cả đối với kẻ chiến thắng. Bằng một cách nào đó, các cuộc chiến cần phải
được tiến hành một cách lý trí hơn.
Từ “chiến lược” ( strategy) xuất xứ từ từ cổ Hy Lạp strategos, có ý nghĩa chính xác là “ người
chỉ huy của một đạo quân”. Chiến lược theo ý nghĩa này là nghệ thuật của việc chỉ huy, của việc
điều động toàn bộ nỗ lực chiến tranh, của việc quyết định những đội hình phải triển khai, địa
hình để chiến đấu, những thủ thuật cần áp dụng để chiếm lợi thế. Và khi tri thức này phát triển,
những vị chỉ huy quân đội phát hiện ra rằng càng có tư duy và kế hoạch xa rộng hơn, họ càng
có nhiều khả năng thành công hơn. Các chiến lược mới lạ có thể cho phép họ đánh bại những
kẻ thù lớn mạnh hơn nhiều, như Alexander Đại đế đã thực hiện trong những chiến thắng của
ông trước người Ba Tư. Việc đối đầu với những đối thủ cũng hiểu biết và áp dụng chiến lược đã
tạo nên một áp lực vận động đi lên: để chiếm ưu thế, một viên tướng phải có đầu óc chiến lược
hơn, lắt léo và thông minh hơn đối phương. Theo thời gian, những nghệ thuật chỉ huy quân sự
dần dần trở nên phức tạp hơn, cũng như có nhiều chiến lược được phát minh hơn.
Mặc dù bản thân từ “strategy” bắt nguồn từ Hy Lạp, song khái niệm này vẫn xuất hiện ở mọi
nền văn hóa, trong mọi thời kỳ. Các nguyên tắc bền vững về cách xử lý các sự cố bất khả kháng
của chiến tranh, cách lên kế hoạch sau cùng, cách tổ chức quân đội tốt nhất – tất cả những điều
này có thể tìm thấy trong những cẩm nang chiến tranh từ Trung Hoa cổ đại cho đến châu Âu
hiện đại. Thủ thuật phản công, tấn công bên sườn hoặc phát triển đội hình, và các nghệ thuật
nghi binh là chuyện bình thường đối với các đội quân của Thành Cát Tư Hãn, Napoleon và vua
Shaka của người Zulu. Nhìn tổng thể, các nguyên tắc và chiến lược này biểu thị một kiểu trí tuệ
quân sự phổ quát, một tập hợp những khuôn mẫu thích ứng có khả năng gia tăng các cơ may
chiến thắng.
Có lẽ chiến lược gia vĩ đại nhất trong tất cả những người đó là Tôn Tử, tác giả của quyển cổ thư
Trung Quốc Binh Pháp. Trong cuốn sách này – có lẽ được viết vào thế kỷ thứ 4 trước Công
nguyên – chúng ta có thể truy nguyên hầu như tất cả những khuôn mẫu và nguyên tắc chiến
lược sẽ được phát triển trong suốt nhiều thế kỷ sau đó. Nhưng điều nối kết chúng lại – trong
thực tế là điều thiết lập nên binh pháp trong cách nghĩ của Tôn Tử - là ý tưởng về việc chiến
thắng mà không đổ máu. Bằng cách lợi dụng nhược điểm tâm lý của đối phương, bằng cách lừa
đối phương vào những vị trí hiểm nghèo, bằng cách tạo ra những cảm giác thất vọng và bối rối,
một chiến lược gia có thể khiến cho đối phương sụp đổ về mặt tinh thần trước khi đầu hàng về
thể chất. Theo cách này, chiến thắng có thể đạt được ở cái giá thấp hơn rất nhiều.Và quốc gia
thắng trận với ít tổn thất nhân mạng và khí tài hơn là quốc gia có thể thịnh vượng trong một
quãng thời gian lâu dài hơn. Tất nhiên, phần lớn những cuộc chiến tranh không được tiến hành
một cách thuần lý trí, nhưng những chiến dịch trong lịch sử tuân theo nguyên tắc này (Scipio
Africanus ở Tây Ban Nha, Napoleon ở Ulm, T.E. Lawrence với những chiến dịch tiêu thổ trong
Thế chiến thứ I) trở nên nổi bật và được vận dụng theo.
Chiến tranh không phải là một lĩnh vực riêng biệt tách rời với phần còn lại của xã hội. Nó là
một phạm vi hoạt động hiển nhiên của con người, đầy những điều tốt đẹp và xấu xa nhất trong
bản chất của chúng ta. Chiến tranh cũng phản ánh những xu thế trong xã hội. Sự tiến hóa tới
các chiến lược phi truyền thống hơn – chiến tranh du kích, chủ nghĩa khủng bố - phản ánh một
tiến hóa tương đồng trong xã hội, nơi hầu hết mọi sự vật đang vận động. Các chiến lược thành
công trong chiến tranh, dù là theo truyền thống hay phi truyền thống, đều dựa vào tâm lý
muôn đời; và những thất bại quân sự lớn đã dạy cho chúng ta nhiều điều về sự ngu xuẩn của
con người và những giới hạn của sức mạnh trong bất kỳ đấu trường nào. Quan điểm mang tính
chiến lược trong chiến tranh – tính chất cực kỳ lý trí và cân bằng về cảm xúc, nỗ lực chiến
thắng với tổn thất tối thiểu về máu đổ và khí tài – có tầm ứng dụng vô hạn và thích đáng với
những cuộc chiến hàng ngày của chúng ta.
Với những giá trị của các thời đại đã in sâu trong tâm khảm, nhiều người sẽ lý luận rằng chiến
tranh có tổ chức vốn có tính dã man – một di tích của quá khứ bạo lực của loài người và là một
điều cần khắc phục. Cổ động cho các nghệ thuật chiến tranh trong một môi trường xã hội, họ
sẽ nói, là cản trở sự tiến bộ và khuyến khích sự xung đột và bất đồng. Chẳng lẽ thế giới này
chưa đủ thứ đó hay sao? Lý luận này rất hấp dẫn, nhưng không hợp lý chút nào cả. Trong xã hội
và trong thế giới nói chung, luôn luôn sẽ có những kẻ hung hăng hiếu chiến hơn chúng ta,
những kẻ tìm mọi cách để đạt được những gì họ muốn, bằng trăm phương nghìn kế. Chúng ta
phải cảnh giác và phải biết cách tự bảo vệ bản thân để chống lại những dạng người này. Các giá
trị văn minh sẽ không tiến triển nếu chúng ta buộc phải đầu hàng những kẻ xảo quyệt và hùng
mạnh. Trong thực tế, những người theo chủ nghĩa hòa bình khi đối mặt với lũ sói như thế là cội
nguồn của một tấn bi kịch vô tận.
Mahatma Gandhi, người đã nâng sự bất bạo động thành một vũ khí vĩ đại cho biến chuyển xã
hội, sau đó chỉ có một mục tiêu giản dị trong đời: đưa Ấn Độ thoát khỏi những lãnh chúa người
Anh vốn làm nó lụn bại suốt nhiều thế kỷ. Người Anh là những nhà cai trị thông minh. Gandhi
hiểu rằng nếu muốn bất bạo động đạt hiệu quả, nó phải cực kỳ có tính chiến lược, đòi hỏi phải
nhiều tư duy và kế hoạch. Ông đã tiến một bước khá xa khi gọi bất bạo động là một phương
cách tiến hành chiến tranh mới. Để cổ động cho một giá trị bất kỳ nào, bạn phải sẵn sàng chiến
đấu vì nó và hướng về các kết quả - chứ không chỉ là cái cảm giác tốt đẹp, nồng nhiệt khi thể
hiện các ý tưởng đó. Một khi hướng tới các kết quả, bạn đã đi vào lĩnh vực chiến lược. Chiến
tranh và chiến lược có một logic không thể chuyển dời: nếu bạn muốn hoặc khát khao bất cứ
điều gì, bạn phải sẵn sàng và có khả năng chiến đấu vì nó.
Những người khác sẽ lý luận rằng chiến tranh và chiến lược là những vấn đề chủ yếu mà đàn
ông quan tâm, đặc biệt là những kẻ hiếu chiến hoặc nằm trong số tầng lớp ưu tú nhiều quyền
lực. Họ sẽ bảo rằng việc nghiên cứu chiến tranh và chiến lược là một mưu cầu thuộc về giống
đực, thuộc tầng lớp ưu tú và có tính áp chế, một phương thức để quyền lực duy trì chính nó.
Một lý luận như thế thật phi lý và nguy hiểm. Khởi đầu, chiến lược thật sự thuộc về một ít
thành phần chọn lọc – một vị tướng, ban tham mưu của ông ta, nhà vua, một số triều thần.
Những người lính không được học chiến lược, bởi nó sẽ không giúp ích gì cho họ trên chiến
trận. Ngoài ra, trang bị cho những người lính của mình một loại tri thức thực hành có thể giúp
họ tổ chức một cuộc binh biến hay nổi loạn là việc kém khôn ngoan. Kỷ nguyên thực dân chủ
nghĩa còn nâng nguyên tắc này lên cao hơn: những người dân bản xứ của các thuộc địa của
châu Âu bị cưỡng bách gia nhập các đội quân phương Tây và thực hiện nhiều quân vụ, nhưng
ngay cả những người lên tới các chức vụ hành chính cao vẫn không được học hỏi gì về chiến
lược, cái được xem là quá nguy hiểm nếu truyền đạt cho họ biết. Chiến lược và các nghệ thuật
chiến tranh vốn là một ngành tri thức đặc biệt thật sự chỉ nằm trong tay những tầm lớp ưu tú
và chính quyền chuyên chế, những kẻ thích chia cắt và thống trị. Nhưng nếu chiến lược là nghệ
thuật của việc đạt tới những kết quả, của việc biến các ý tưởng thành hành động, nó phải được
phổ biến xa và rộng, đặc biệt là trong những người có truyền thống không buồn đếm xỉa tới nó,
bao gồm cả những người phụ nữ. Trong những câu chuyện thần thoại của hầu hết tất cả những
nền văn hóa, những vị thần chiến tranh vĩ đại là phụ nữ, trong đó có Athena của Hy Lạp cổ đại.
Sự thiếu quan tâm của một phụ nữ đối với chiến lược và chiến tranh không phải là một thuộc
tính sinh học mà là một thuộc tính xã hội, và có lẽ cả thuộc tính chính trị nữa.
Thay vì kháng cự lại sức hút của chiến lược và những ưu điểm của việc tiến hành chiến tranh
theo lý trí hoặc cho rằng nó không đáng quan tâm, đối diện với sự cần thiết của nó là điều tốt
hơn nhiều.
Làm chủ nghệ thuật này rốt cuộc sẽ chỉ làm cho cuộc đời của bạn bình ổn và phong phú hơn, vì
bạn sẽ biết cách thức tham gia cuộc chơi và chiến thắng mà không cần bạo lực. Thiếu hiểu biết
sẽ dẫn tới một cuộc đời hỗn loạn không ngừng và đầy thất bại
Sau đây là sáu mô hình lý tưởng cơ bản bạn nên hướng tới để tự biến bản thân thành một
chiến lược gia trong cuộc sống hàng ngày.
Nhìn vào sự việc theo chính bản thân của chúng, không phải theo các cảm xúc của bạn.
Trong chiến lược bạn phải xem các phản ứng xúc cảm của bạn đối với các sự kiện như là một
căn bệnh phải được chữa trị. Nỗi sợ hãi sẽ khiến bạn đánh giá quá cao kẻ thù và hành động có
tính chất tự vệ thái quá. Sự giận dữ và nóng nảy sẽ đẩy bạn tới những hành động hấp tấp làm
mất đi các cơ hội chọn lựa của bạn. Sự tự tin thái quá, đặc biệt khi đó là kết quả của sự thành
công sẽ khiến cho bạn đi quá đà. Tình yêu và sự cảm động sẽ khiến bạn mù quáng trước những
thủ đoạn xảo trá của những kẻ nhìn bề ngoài đang đứng về phía bạn. Ngay cả những cấp độ vi
tế nhất của những cảm xúc này cũng có thể làm thay đổi cách thức bạn nhìn vào các sự kiện.
Liệu pháp duy nhất là nhận thức rằng không thể tránh khỏi sức hút của cảm xúc, để nhận ra nó
ngay khi nó xảy ra và để bù đắp cho nó. Khi bạn thành công, hãy vô cùng thận trọng. Khi bạn
giận dữ, không hành động gì cả. Khi bạn sợ hãi, biết rằng bạn sẽ cường điệu những mối hiểm
nguy mà bạn đương đầu. Chiến tranh đòi hỏi sự duy thực tột cùng, nhìn sự vật theo bản thân
của chúng. Càng hạn chế hoặc càng bù đắp được cho các phản ứng xúc cảm của bạn, bạn càng
tiến tới gần mô hình lý tưởng này.
Xét đoán mọi người theo hành vi của họ. Điểm nổi bật của chiến tranh là không hề có một sự
hùng biện hoặc cuộc đối thoại nào có thể thanh minh cho một thất bại ở chiến trường. Một vị
tướng đã đưa các đội quân của mình tới chỗ bại trận, làm lãng phí sinh mạng, và đó là cách mà
lịch sử sẽ phán xét ông ta. Bạn phải cố vận dụng chuẩn mực tàn nhẫn này vào cuộc sống hàng
ngày của mình, xét đoán mọi người theo kết quả các hành vi của họ, những hành vi có thể nhìn
thấy và đo lường được, các thủ đoạn họ đã sử dụng để đạt được quyền lực. Điều mà mọi người
nói về mình không quan trọng; người ta sẽ nói bất cứ thứ gì. Hãy nhìn vào điều họ đã làm;
hành vi không biết nói dối. Bạn cũng phải áp dụng logic này cho chính bản thân. Khi nhìn lại
một thất bại, bạn phải nhận diện được những điều mà lẽ ra bạn đã phải thực hiện theo cách
khác. Không phải sự chơi xấu của đối thủ, mà chính chiến lược tồi tệ của bạn là điều đáng
khiển trách về thất bại của bạn. Bạn chịu trách nhiệm về những điều tốt đẹp và tồi tệ trong đời
bạn. Như một hệ quả tất yếu của điều này, hãy nhìn vào mọi điều mà những người khác làm
như một thủ đoạn chiến lược, một nỗ lực để giành chiến thắng. Ví dụ, những người tố cáo bạn
chơi xấu, kẻ làm cho bạn cảm thấy có lỗi, kẻ nói về công bằng và đạo đức, [ là những người]1
đang cố gắng giành lợi thế trên bàn cờ.
Trông cậy vào vũ khí của chính bạn. Trong sự kiếm tìm thành công ở cuộc sống, mọi người
có khuynh hướng trông cậy vào những điều có vẻ đơn giản, dễ dàng hoặc trước đó đã có hiệu
quả. Điều này có thể là việc tích lũy tài sản, những biệt tài xoay xở, có nhiều đồng minh, hoặc
có công nghệ mới nhất và lợi thế mà nó mang tới. Nó mang tính vật chất và cơ học. Nhưng
chiến lược chân chính có tính tâm lý – một vấn đề của trí tuệ chứ không phải của sức mạnh vật
chất. Mọi thứ trong đời có thể bị tước đoạt khỏi bạn và nhìn chung sẽ là như thế vào một thời
điểm nào đó. Tài sản tiêu tan, bộ đồ cuối cùng đột nhiên trở thành lỗi thời, các đồng minh lìa
bỏ bạn. Nhưng nếu tâm trí bạn được trang bị nghệ thuật chiến tranh, không một sức mạnh nào
có thể tước đoạt được nó. Ở giữa một cơn khủng hoảng, tâm trí bạn sẽ tìm ra con đường đi tới
giải pháp đúng của nó. Có những chiến lược cao cấp trong tay, bạn sẽ có một sức mạnh bất khả
cưỡng kháng lại. Như Tôn Tử nói: “Sự bất năng khuất nằm trong bản thân ngươi.”
(1) Từ đây đến hết cuốn sách, những phần nằm trong dấu [] là của người dịch, nhằm làm rõ nghĩa câu, hoặc để ghi
chú một từ /cụm từ nguyên văn trong bản tiếng Anh mà có thể độc giả cần đối chiếu, tham khảo.
Tôn thờ Athena chứ không phải Ares. Theo thần thoại Hy Lạp cổ đại, người thông minh nhất
trong tất cả những vị thần bất tử là nữ thần Metis. Để phòng ngừa bà đánh lừa và hủy diệt
mình, thần Zeus cưới bà, rồi nuốt chửng bà vào bụng, hy vọng sẽ hợp nhất được với trí thông
minh của bà. Nhưng Metis đã mang thai với Zeus và có con là nữ thần Athena, người sau đó
được sinh ra từ trán của ngài. Để thích hợp với dòng dõi của mình, Athena được ban cho tính
xảo trá của Metis và khả năng chiến đấu của Zeus. Người Hy Lạp xem bà là nữ thần của chiến
tranh có chiến lược, kẻ mà bà yêu thích nhất trong số những phàm nhân là Odysseus mưu lược.
Ares là thần chiến tranh dưới hình thức tàn bạo và trực tiếp. Người Hy Lạp xem thường Ares
và tôn thờ Athena, người luôn luôn chiến đấu với trí thông minh và sự tinh tế tột bậc. Mối quan
tâm của bạn trong chiến tranh không phải là bạo lực, sự dã man, sự lãng phí nhân mạng và khí
tài, mà là tính hợp lý và hành động thực tế buộc phải tiến hành nó với lý tưởng chiến thắng mà
không đổ máu. Những mẫu người kiểu Ares trên thế giới thật sự hoàn toàn ngu xuẩn và dễ bị
làm cho mê muội. Sử dụng sự thông tuệ của Athena, mục tiêu của bạn là chuyển bạo lực và tính
hiếu chiến của dạng người đó chống lại chính họ, làm cho sự tàn bạo của họ trở thành nguyên
nhân của sự suy vong. Như Athena, bạn luôn đi trước một bước, di động một cách lắt léo. Mục
tiêu của bạn là phối hợp triết học và chiến tranh, sự khôn ngoan và chiến trận thành một hỗn
hợp vô địch.
Nâng cao bản thân bạn lên trên cuộc chiến. Trong chiến tranh, chiến lược là nghệ thuật chỉ
huy toàn bộ hoạt động quân sự. Các chiến thuật, mặt khác, là kỹ năng để bày binh bố trận trên
chiến địa và xử lý những nhu cầu tại chỗ của chiến trận. Phần lớn chúng ta trong đời là những
chiến thuật gia chứ không phải là những chiến lược gia. Chúng ta trở nên quá vướng víu vào
những xung đột mà chúng ta đối đầu đến nỗi chỉ có thể nghĩ về cách làm thế nào để đạt được
điều chúng ta muốn trong cuộc chiến đang xảy ra. Tư duy một cách chiến lược là điều khó khăn
và trái với tự nhiên. Bạn có thể tưởng rằng bạn là một chiến lược gia, nhưng rất có khả năng
bạn chỉ đơn giản là một chiến thuật gia. Để có được sức mạnh mà chỉ có chiến lược gia mới
mang tới được, bạn phải có khả năng nâng cao chính bản thân lên trên cuộc chiến, tập trung
vào những mục tiêu dài hạn của mình, hình dung ra một chiến dịch tổng thể, để thoát khỏi kiểu
phản ứng mà bạn đã quen thuộc trong rất nhiều cuộc chiến trong đời. Giữ các mục tiêu tổng
thể của bạn trong tâm trí, bạn sẽ dễ dàng quyết định được khi nào chiến đấu và khi nào rút lui.
Điều đó làm cho những quyết định có tính chiến thuật hàng ngày trở lên đơn giản và hợp lý
hơn. Các chiến thuật gia luôn luôn nặng nề và dính chặt vào mặt đất; các chiến lược gia thì
khinh khoái và có thể nhìn xa trông rộng.
Tinh thần hóa cuộc chiến của bạn. Mỗi ngày bạn phải đối diện với những cuộc chiến – đó là
thực tế đối với mọi sinh vật trong cuộc đấu tranh sinh tồn. Nhưng cuộc chiến lớn nhất là cuộc
chiến với chính bản thân – với sự nhu nhược của bạn, những cảm xúc của bạn, sự thiếu kiên
quyết của bạn – trong việc nhìn nhận mọi sự vật cho tới điểm tận cùng. Bạn phải tuyên chiến
không ngừng với chính bạn. Với tư cách là một chiến binh trong cuộc sống, bạn chào đón chiến
trận và xung đột như là những cách thức để tự chứng tỏ mình, để trau dồi những kỹ năng, để
đạt được lòng can đảm, sự tự tin và kinh nghiệm. Thay vì kìm nén những nghi vấn và sợ hãi của
mình , bạn phải đối diện với chúng, chiến đấu với chúng. Bạn muốn có nhiều thách thức hơn,
và bạn chào mời nhiều chiến tranh hơn. Bạn đang rèn luyện tinh thần của một chiến binh, và
chỉ có việc thực hành thường xuyên mới đưa bạn tới đích.
33 chiến lược của chiến tranh là tinh túy của trí tuệ vô tận hàm chứa trong các bài học và
nguyên tắc của việc thực hiện chiến tranh. Quyển sách được thiết kế để định hướng bạn với tri
thức thực hành, tạo ra cho bạn vô số lựa chọn và thuận lợi khi đối đầu với những chiến binh lẩn
khuất đang tấn công bạn trong cuộc chiến hàng ngày. Mỗi chương sách là một chiến lược
hướng tới việc giải quyết một vấn đề cụ thể mà bạn thường gặp phải. Những vấn đề như thế
bao gồm việc chiến đấu với một đạo quân vô mục đích ở sau lưng bạn; cảm giác bị áp đảo bởi
sự xung đột chiến lược, tình trạng không nhất quán giữa các kế hoạch và thực tiễn; việc vướng
vào những tình huống mà bạn không thể thoát ra được. Bạn có thể đọc các chương ứng dụng
cho một vấn đề cụ thể trong từng thời điểm. Tuy vậy, tốt hơn bạn nên đọc tất cả các chiến lược,
thẩm thấu chúng, cho phép chúng trở thành một phần trong kho vũ khí tinh thần của bạn.
Ngay cả khi bạn tránh né một cuộc chiến, không chiến đấu với ai, nhiều chiến lược trong sách
này cũng đáng được biết tới vì những mục đích phòng vệ và vì chúng giúp bạn nhận thức được
điều mà đối phương có thể tiến hành. Trong bất kỳ trường hợp nào, chúng không được xem là
học thuyết hay công thức lặp đi lặp lại mà là những trợ lực để xét đoán trong không khí nóng
bỏng của cuộc chiến, là những hạt giống sẽ mọc rễ bên trong bạn và giúp bạn tư duy về bản
thân, phát triển nhà chiến lược tiềm ẩn trong đó. Bản thân các chiến lược được chọn lọc từ
những tác phẩm và những thực tiễn của các tướng lĩnh vĩ đại nhất trong lịch sử (Alexander Đại
đế , Hannibal, Thành Cát Tư Hãn , Napoleon Bonaparte, Shaka người Zulu, William Techumseh
Sherman, Erwin Rommel, Võ Nguyên Giáp) cũng như những chiến lược gia vĩ đại nhất (Tôn Tử,
Miyamoto Musashi, Carl von Clausewitz, Ardant du Picq, T.E Lawrence, đại tá John Boyd).
Chúng trải từ các chiến lược cơ bản của chiến tranh cổ điển cho tới những chiến lược bẩn thỉu
phi truyền thống của thời hiện đại. Quyển sách này phân thành năm phần: chiến tranh hướng
nội (cách thức chuẩn bị tâm trí và tinh thần của bạn cho cuộc chiến); chiến tranh có tổ chức
(cách thức cơ cấu và điều động quân đội của bạn); chiến tranh phòng ngự; chiến tranh tấn
công; và chiến tranh phi truyền thống (bẩn thỉu). Mỗi chương được minh họa bằng ví dụ lịch
sử, không chỉ từ bản thân sự thực hiện chiến tranh mà còn từ lĩnh vực chính trị (Margaret
Thatcher), văn hóa (Alfred Hitchcock), thể thao (Muhammad Ali), kinh doanh (John
D.Rockefeller), chỉ ra sự nối kết giữa quân sự và xã hội. Những chiến lược này có thể được áp
dụng để đấu tranh ở mọi cấp độ: chiến tranh có tổ chức, các tranh chấp kinh doanh, quan hệ
giữa các chính trị gia của một nhóm, và thậm chí cả những mối quan hệ cá nhân.
Tóm lại, chiến lược là một nghệ thuật đòi hỏi không chỉ một cách tư duy khác biệt mà còn đòi
hỏi một cách tiếp cận hoàn toàn khác đối với bản thân cuộc sống. Rất thông thường, có một
cách biệt lớn giữa một bên là các ý tưởng và tri thức với bên kia là kinh nghiệm thực tiễn.
Chúng ta hấp thu những thứ linh tinh và những thông tin choáng chỗ trong trí óc nhưng chẳng
mang lại gì cho chúng ta cả. Chúng ta đọc những quyển sách làm cho đầu óc thư giãn nhưng ít
khi thích ứng với cuộc sống hàng ngày. Chúng ta có những ý tưởng cao thượng mà không biến
chúng thành hành động. Chúng ta cũng có nhiều kinh nghiệm phong phú mà không hề phân
tích chúng một cách trọn vẹn, để gợi cho chúng ta nảy ra những ý tưởng, và rồi chúng ta bỏ qua
những bài học của chúng. Chiến lược đòi hỏi một mối quan hệ thường xuyên giữa hai lĩnh vực.
Nó là tri thức thực hành ở hình thái cao nhất. Những sự kiện trong đời sống không có ý nghĩa
gì cả nếu bạn không suy ngẫm một cách sâu xa về chúng, và các ý tưởng từ những cuốn sách
cũng là vô nghĩa nếu chúng không có những ứng dụng vào hiện thực cuộc sống. Trong chiến
lược, toàn bộ cuộc đời là một trận thi đấu mà bạn tham gia. Trận thi đấu này lý thú nhưng cũng
đòi hỏi sự chú tâm sâu sắc và nghiêm túc. Những món tiền đặt cược quá cao. Những gì bạn biết
phải chuyển hóa thành hành động, và hành động phải chuyển hóa thành chi thức. Theo cách
này, chiến lược trở thành một thách thức trọn đời người và là nguồn cội của niềm vui bất biến
trong việc khắc phục những khó khăn và giải quyết những vấn đề nan giải.
Trong thế giới này, nơi trò chơi được tiến hành với con súc sắc đã gieo, con người phải có
một tính cách sắt thép, với lớp áo giáp chống ngăn được cú đấm của định mệnh và những vũ
khí để đương cự với kẻ khác.
Cuộc đời là một trận chiến lâu dài; chúng ta phải chiến đấu trên từng bước chân; và Voltaire
đã cực kỳ chí lý khi nói rằng nếu chúng ta thành công, đó là ở mũi kiếm, và rằng chúng ta
chết với vũ khí trong tay.
Authur Schopenhauer,
Chỉ dẫn và châm ngôn, 1851
Phần 1
CHIẾN TRANH HƯỚNG NỘI
Chiến tranh, hoặc bất kỳ dạng xung đột nào, được tiến hành và thu được thắng lợi thông qua
chiến lược. Tư duy về chiến lược như là một chuỗi những đường thẳng và những mũi tên
hướng vào một mục tiêu: vào việc đưa bạn tới một điểm nhất định trong thế giới, vào việc
giúp cho bạn tấn công vào một trở ngại trên con đường của bạn, và việc tìm ra cách thức để
bao vây và tiêu diệt quân thù; tuy nhiên, trước hết bạn phải hướng chúng về chính bạn. Tinh
thần của bạn là xuất phát điểm của mọi cuộc chiến và mọi chiến lược. Một tinh thần dễ bị chế
ngự bởi cảm xúc – cái bắt nguồn từ quá khứ thay vì hiện tại, không thể nhìn thế giới với sự rõ
ràng và khẩn cấp – sẽ tạo ra những chiến lược lệch khỏi mục tiêu. Để trở thành một chiến
lược gia chân chính, bạn phải tiến hành ba bước. Trước hết, phải nhận thức về những yếu
kém và nhược điểm đang nằm trong tâm trí vốn làm méo mó những sức mạnh chiến lược
của nó. Thứ hai, tuyên chiến với bản thân để thúc đẩy bản thân tiến bộ. Thứ ba, tiến hành
một cuộc chiến liên tục không ngừng với những kẻ thù bên trong bạn bằng cách vận dụng
những chiến lược nhất định. Bốn chương tiếp theo được thiết kế để giúp bạn nhận thức về
những rối loạn có lẽ đang làm nhiễu nhương tâm trí bạn ngay lúc này, và đưa ra cho bạn
những chiến lược cụ thể để loại bỏ chúng. Những chương này là những mũi tên hướng về
chính bạn. Một khi bạn đã hấp thụ chúng thông qua tư duy và thực hành, chúng sẽ phục vụ
cho bạn như là một công cụ tự điều chỉnh ở tất cả mọi trận chiến sắp tới của bạn, giải phóng
chiến lược lớn lao bên trong bạn.
1
TUYÊN CHIẾN VỚI KẺ THÙ
CHIẾN LƯỢC PHÂN CỰC
Cuộc đời là chiến tranh và xung đột vô tận. Bạn không thể chiến đấu có hiệu quả trừ phi bạn...
 





